Đừng để xe đạp công cộng trở thành “hỗn loạn trên vỉa hè”

Tôi có cơ hội làm việc tại thủ đô Paris (Pháp) và Amsterdam (Hà Lan) – những thành phố được coi là “thiên đường đi xe đạp”. Ở Paris, cứ cách vài trăm mét lại có một điểm dừng xe đạp công cộng không có người trông coi trên đường phố. Ở Amsterdam, đường phố rợp bóng cây xanh và hơn 30.000 km làn đường dành cho xe đạp, việc sử dụng phương tiện giao thông này rất phổ biến nên nó còn được coi là biểu tượng của vùng đất Tuylip.

Ngay cả ở Trung Quốc, do tính nhỏ gọn của nó, mô hình chia sẻ xe đạp từng được coi là cơ hội để khẳng định vị trí hàng đầu của mình trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu toàn cầu ở đất nước tỷ dân. Và tôn trọng môi trường của chiếc xe này. Để giảm ùn tắc giao thông, tiết kiệm năng lượng và giảm ô nhiễm, Chính quyền thủ đô Seoul, Hàn Quốc cũng có kế hoạch thiết lập mạng lưới xe đạp quy mô lớn vào năm 2030 để người dân có thể sử dụng phương tiện này ở bất cứ đâu và lái xe đến bất kỳ đâu trong thành phố. Khoảng một giờ.

Ở Việt Nam, phương tiện giao thông cá nhân chiếm đa số, trong khi phương tiện công cộng vẫn chưa phát triển. Thành phố lớn nhất của đất nước, Thành phố Hồ Chí Minh, cũng chi hàng nghìn tỷ đồng một năm để cải thiện và giảm ùn tắc giao thông. Rõ ràng, khi áp lực dân số gia tăng, hậu quả của tắc đường, tai nạn hay ô nhiễm không khí là vô số. Trong bối cảnh cơ sở hạ tầng đô thị không có những thay đổi cơ bản, khuyến khích sử dụng phương tiện giao thông công cộng trong đó có xe đạp là giải pháp tốt nhất.

Do đó, kiến ​​nghị của Bộ GTVT được tải xuống từ TP.HCM, thử nghiệm công khai xe đạp ở khu vực này nên giải quyết được hai vấn đề về giao thông và môi trường. Thứ nhất, việc sử dụng xe đạp có ý thức của mọi người sẽ thay đổi đáng kể điều kiện giao thông và có thể giảm thiểu tai nạn.

Quay lại lịch sử của Hà Lan. Đầu những năm 1970, khi ô tô được lưu thông trên mọi nẻo đường và cơ sở hạ tầng được đầu tư để phục vụ càng nhiều phương tiện này càng tốt, thì tỷ lệ tai nạn giao thông nghiêm trọng dẫn đến tử vong ở trẻ em cũng liên quan đến trẻ em. Người Hà Lan bắt đầu tranh giành xe đạp – họ cho rằng đó là phương tiện giao thông an toàn nhất. Cho đến nay, những người điều khiển xe mô tô và ô tô ở Hà Lan cũng đã được đào tạo về luật đi đường dành cho người đi xe đạp. Hà Lan đã trở thành quốc gia có số lượng xe đạp trên đầu người lớn nhất châu Âu.

>> Khó hình thành bến xe đạp công cộng ở trung tâm Sài Gòn

Xe đạp công cộng cũng có thể coi là giải pháp kết nối hữu hiệu giữa xe buýt, bến xe, ga tàu, đặc biệt là với tàu điện ngầm Trong thời gian tuyến 1 và 2 đưa vào sử dụng, ngoài “siêu” phố đi bộ còn có 50 tuyến xe buýt và 11 tuyến tàu điện đi qua TP. — Nếu thực hiện đúng quy trình, những người thường xuyên sử dụng phương tiện công cộng sẽ được thuê xe đạp để đi làm và về nhà, hạn chế rất nhiều ô tô cá nhân lưu thông trong đô thị. Do đó, các cơ quan chức năng cũng nên xem xét quy hoạch các ga tàu, bến xe hay công viên, điểm du lịch và bãi đỗ xe đạp hoặc điểm tập kết trên phố Trung tâm. Các trung tâm mua sắm… mang đến sự thoải mái cho người dùng. Khoảng cách giữa các bãi đậu xe sẽ cần được tính toán dựa trên tuyến đường để người dùng có thể xuống xe ở một trong những trạm gần nhất. Ngoài ra, cần có làn đường dành cho xe đạp để không lặp lại tình trạng ở Trung Quốc khi xe đạp trở nên “hỗn loạn” trên vỉa hè vào năm 2017, gây khó khăn cho người đi bộ. -Nhiều người sẽ đặt câu hỏi: Phải chăng xe đạp được cất công khai do trộm cắp ở TP.HCM? Tại Paris, một thành phố du lịch nổi tiếng với nạn móc túi và trộm cắp, các dịch vụ xe đạp công cộng cũng bị mất cắp. Giới chức Paris đã phải lên nhiều phương án chống trộm và giáo dục người dân, khách du lịch, đồng thời gắn thiết bị GPS vào ô tô để theo dõi. Vì vậy, khi thí điểm sử dụng xe đạp công cộng trên địa bàn TP.HCM, chúng ta cũng phải có chế tài đủ để khuyến khích và bảo vệ người dân sử dụng xe đạp.

Mục tiêu đến năm 2030 có 5 thành phố Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh trở thành thành phố văn minh hiện đại, không gây ùn tắc giao thông. Vì lý do này, mặc dù xe đạp không thể thay thế xe máy nhưng chúng có thể được coi là phương thức kết nối giao thông công cộng để giải quyết vấn đề tắc nghẽn giao thông trong tương lai. Cũng thếMột hành tinh xanh cho khởi nghiệp Việt Nam.

Để có được số lượng người đi xe đạp như hiện nay, các nhà hoạch định giao thông đến từ Pháp, Hà Lan, Trung Quốc hay Hàn Quốc … đã phải mất hàng chục năm kiên trì và điều chỉnh theo tình hình thực tế. Nếu có không gian an toàn và thuận tiện, cư dân đô thị sẽ đi xe đạp. Hiện TP.HCM là một trong những địa phương có lượng phát thải khí nhà kính cao nhất Việt Nam, với lượng khí thải carbon dioxide là 38,5 triệu tấn (chiếm 16% lượng khí thải cả nước). Trong đó, lượng khí thải từ hoạt động giao thông vận tải chiếm tới 45%. Những con số này cho chúng ta thấy rằng ở thành phố sôi động này, vấn đề xe đạp công cộng đòi hỏi một sự hiểu biết mới về tương lai – điều chắc chắn là có lợi cho môi trường.

>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


    Trả lời