Tầm nhìn về việc “ chung sống với lũ ”

Vì vậy người ta gọi là “đồi xanh… trọc”.

Trong thời tiết đẹp, ngồi trên bờ biển xanh ngắt nhìn dãy núi phía tây, màu đất nhạt dần. Màu sắc, chỉ còn sót lại ngọn núi, trọc lóc như một gã lầu xanh say rượu, lộ ra cái đầu bạc phơ. Nước bạc đổ về như bạc trắng tóc. Một người lớn như tôi, bây giờ trở về nhà, nhìn lại bóng dáng của cầu vồng dưới chân thác, thật giống như một điều hư ảo. Những người bạn của tôi ở các thị trấn ven biển, những người chưa bao giờ biết đến lũ lụt, giờ đã giục trẻ em và người lớn … học bơi.

>> Nature’s Revenge

Quê hương, giờ mặt trời đã mọc, nước bạc theo dòng chảy ra biển Hoa Đông, đổ đầy làng quê rách nát, những giọt nước mắt bi thương của số phận chân lấm tay bùn, lam lũ Cảnh. Những đứa trẻ ngơ ngác bên mái trường trống không, những cuốn sách giáo khoa lấm lem bùn đất, không còn nhìn thấy nét chữ, chúng khóc thét, mất tích cả mẹ, con, cô giáo và em nhỏ. Khi không biết đổ lỗi cho ai, người ta sẽ thử thách chính mình … Chúa ơi.

Sau đó, dân làng phải ngồi xuống, nhìn lại những gì đã xảy ra, và sau đó trồng một mảng cây trên đầu làng, trong rừng. Mất, bờ bao bị phá, núi bị phá. Việc chúng ta đối xử tệ với thiên nhiên như vậy chắc chắn sẽ trở lại mùa thiếu nước. Con số thống kê về lũ lụt kỷ lục đã được tái bản, và tấm lòng nhân ái vẫn đang hừng hực khí thế trong gian khó. Tuy nhiên, chẳng ai quan tâm bao nhiêu mảng xanh bị tàn phá, bao nhiêu thủy điện xả ra, bao nhiêu ao hồ thay nhà, lấp bao nhiêu khúc sông. . Chúng ta thiếu một quy hoạch tổng thể cho vùng lũ miền Trung.

Trần Đình Hợp

>> Lượt xem không nhất thiết phải khớp với lượt xem của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


    Trả lời