Không có “trường học đặc biệt” ở phương Tây

(Các bài trong bình luận chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.)

Trong chuyến thăm trường, tôi có dịp tiếp xúc với từng hiệu trưởng và nhấn mạnh: “Trường chúng tôi xếp thứ x trong n trường THPT này tiểu bang (hoặc thành phố) ”. Nó có nghĩa là gì? Để vào được trường này, con bạn phải học giỏi hoặc có tiền (nếu học tốt có thể nhận học bổng mà không phải đóng học phí). Xếp hạng của trường càng cao, các yêu cầu nhập học càng khắt khe (hoặc học phí càng cao). Vì vậy, những học sinh giỏi luôn đi học cùng với những người giàu có.

Đủ điều kiện để vào những trường này là một chuyện, một chuyện khác nếu nó có thể kéo dài trong ba năm. Nếu kết quả học tập của con bạn không đáp ứng được yêu cầu của trường, con bạn có thể bị đề nghị chuyển trường (hình thức đuổi học). Dù bạn là người giàu hay tỷ phú thì bằng mọi giá bạn phải giữ vững danh tiếng của trường, thứ hạng càng cao, trường có cơ sở vật chất tốt nhất, giáo viên giỏi thì học phí càng đắt (nếu bạn được học bổng, bạn phải là học sinh giỏi.) Họ không cần thành lập cái gọi là trường điện từ, nhưng trường của họ không khác gì trường điện từ. Tuy nhiên, chuyên ngành của họ là chuyên nghiệp chứ không chuyên nghiệp như tôi.

>> “Bạn có thể học miễn phí ở các trường đặc biệt”

Bạn có thể mua thiết bị, nhưng giáo viên giỏi ở đâu? Sinh viên sư phạm mới ra trường sẽ nộp hồ sơ vào các trường thấp hơn (đồng nghĩa với mức lương thấp). Trong quá trình giảng dạy, các kỹ năng được nâng cao hơn thì sẽ rèn luyện được một tỷ lệ học sinh giỏi nhất định và nghiễm nhiên trở thành giáo viên dạy giỏi. Khi đó, sẽ có thư mời của trường cấp 3, mời về dạy với mức lương cao hơn nhiều so với trường cũ. Kết quả của giáo viên niêm yết công khai cũng giống như kết quả của các cầu thủ bóng đá.

Thu nhập của trường không chỉ là học phí, mà còn là thu nhập của các nhà tài trợ địa phương. Hầu hết những người này đều là sinh viên cũ của trường và đã đi làm thành công. Mục đích chung của tài trợ là thu hút những sinh viên xuất sắc từ khắp nơi trên thế giới đã tốt nghiệp đại học và ở lại làm việc tại địa phương (chủ yếu làm việc cho các nhà tài trợ này) đến học tập.

Danh tiếng của trường phụ thuộc vào số lượng học bổng mà sinh viên nhận được từ các trường cao đẳng. Danh tiếng của một trường đại học phụ thuộc vào số lượng sinh viên tốt nghiệp được thuê trực tiếp mà không cần bảo trì, các công ty lớn thuê, các vị trí được giao cho họ trong kinh nghiệm làm việc của họ … Đó chắc chắn là một hệ thống đào tạo như vậy. Chúng tôi nói rằng không có vết xước, nhưng điểm vẫn là vết xước. Các trường đặc biệt và trường xếp loại nói rằng sau cùng họ muốn thoát khỏi hệ thống cào bằng này.

>> “Trường đặc biệt không khác gì trường luyện thi” -chúng tôi học với nhiều người khác và là những nghề nghiệp “vô danh” rất tốt. (không chuyên, không có điểm) vẫn có thể hoạt động thành công, vừa qua Bộ Giáo dục đã xếp hạng các trường đại học Việt Nam, tuy nhiên tiêu chí xếp hạng chỉ liên quan đến vấn đề nội tại và không liên quan gì đến kết quả đào tạo. Sinh viên ra trường thất nghiệp nên học phí cao?

Trường dạy nghề Việt Nam ươm mầm tài năng, nhưng những tài năng này đã đi về đâu? Những tấm huy chương vàng Olympic liệu có thể làm nên tầm vóc của nền kinh tế, khoa học và công nghệ đất nước? ảo hóa? – — Ở các quốc gia khác, số lượng phát minh được phát minh mỗi năm ít nhất phải là hàng nghìn, hàng chục nghìn, hàng trăm nghìn. Có bao nhiêu phát minh được cấp bằng sáng chế mỗi năm? Con số khiến tôi lạc quan nhất là một vài trăm. Tài năng của chúng ta chỉ tốt cho việc học, không tốt cho việc học. Học giỏi nghĩa là lập được nhiều thành tích trong học tập, học kém nghĩa là không áp dụng kiến ​​thức vào thực tế. Hay để nâng cao hiểu biết, học tập và rèn luyện là không kết hợp thì học rất tốt nhưng rèn luyện thì không tốt, những bạn học tập và rèn luyện không tốt thì tại sao phải đi du học? Rõ ràng vấn đề không nằm ở các bạn học sinh.

>> Chia sẻ của bạn trên “Bình luận” trang ở đây Đăng.


    Trả lời